Chuyện Bà Tám

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta vẫn còn ngày nữa để gặp nhau.

Mình vẫn nắm tay đi qua mọi sóng gió cuộc đời

Sen Hồng - Theo Tổng hợp / Blog Radio
Bình yên đi qua những năm tháng của cuộc đời, bớt đi vài phần sóng gió, bớt nghe vài lời bàn tán của thiên hạ, sống cùng nhau hạnh phúc một hạnh phúc thầm lặng giữa thành phố ồn ào, hào nhoáng và xô bồ. Cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vui buồn, hạnh phúc và cùng nhau già đi.
 
 
 
Hà Nội, mùa đông lại về rồi anh à, chẳng biết nên viết từ đâu khi nhắc về anh, về những tháng ngày ta còn mải miết bên nhau đi kiếm tìm hạnh phúc.

Chúng ta quen nhau cũng vào một ngày đông lành lạnh hanh hao như hôm nay anh nhỉ? Lúc đó em của anh mới chỉ là cô sinh viên năm hai, anh cũng mới chỉ là một anh nhân viên bình thường. Gặp nhau là một cái duyên tình cờ hay cố ý đến bây giờ vẫn chẳng ai chịu thừa nhận với nhau. Và chúng ta yêu nhau tự lúc nào cũng chẳng ai còn nhớ nữa. Chỉ là cảm mến, thương thương rồi thành yêu vậy thôi.

Bốn năm bên nhau cùng một thành phố, sống cùng dưới một bầu trời đất khách, số lần gặp nhau cũng đều đặn như vậy. Bình lặng yêu nhau, yên lặng tìm hiểu, lo lắng và thương mến nhau đến lạ lùng. Anh trầm tĩnh và sống tích cực, bao dung với một cô gái tưởng chừng lạnh lùng và cứng rắn nhưng thật chất đã trải qua nhiều niềm đau như em. Bên anh từng ấy tháng ngày em thoải mái là cô gái bé nhỏ, hay nũng nịu, hay khóc nhè và tự cho phép mình yếu đuối bất kỳ khi nào có anh hiện hữu. Anh nhẫn nại, chia sẻ và cố gắng hiểu em - những điều em cho là khó khăn với những người con trai theo đuổi em trước đó. Em thường nghĩ rằng có lẽ do anh lớn tuổi nên anh nhường nhịn và tĩnh lặng hơn em. Nhưng sau tất cả cho tới gần đây em chợt nhận ra: tuổi tác thật chất chẳng quyết định điều đó mà là ở tình yêu của anh dành cho em không đơn thuần chỉ là yêu chiều mà còn là “thương - thấu hiểu - tôn trọng”. Một thứ tình yêu nhẹ nhàng, bình dị nhưng kéo dài.

Đó là những tháng ngày ta còn yêu nhau. Ta đã học được cách yêu nhau bình dị và bình yên tới vậy. Giờ đây, khi anh đã là người đàn ông của đời em - em cũng là người phụ nữ của riêng anh. Trên gương mặt ấy thêm mấy phần lạnh lùng, nơi đáy mắt thêm vài phần nghiêm nghị thì khi trước mặt em anh vẫn cười dịu dàng như vậy, giọng nói trầm hơn mang hơi hướng yêu chiều. Anh vẫn chẳng bớt đi chút nào tình yêu dành cho em thì phải, có chăng khả năng săn sóc và thương yêu lại thêm mấy phần ngọt ngào mà thôi.

Sau 6 năm bên nhau em và anh đã trải qua đủ cung bậc cảm xúc của con người hay chưa anh nhỉ? Em chỉ nhớ vài mốc khó khăn của chúng ta: Bố em ốm ngay khi em mới ra trường còn chưa có việc làm, những ngày mà tâm trí em bất ổn khóc hoài mà chẳng nhận ra ai, ngày ta gần cưới nhau sau bao tháng ngày yêu thương trầm lặng rồi sóng gió lại đến khi người thân cận nhất của anh cũng ốm nặng, ngày ta cưới nhau em sáng là cô dâu mặc váy cưới chiều đeo khăn tang mà chẳng hiểu điều gì đang xảy tới với mình... Và giờ đây khi đang là hưởng niềm vui là mẹ em lại đang lo lắng không ngừng về con của chúng ta. Nhìn đâu cũng là lo lắng và sóng gió đã và đang tới, mỗi lần lại mang một hình dáng một nỗi buồn khác nhau. Nhưng một điều chưa bao giờ khác trong những giây phút khó khăn ấy em luôn có anh bên cạnh, luôn vững vàng cùng em đi qua mọi khó khăn ở mỗi bước ngoặt cuộc đời. Anh không xuất thân cao quý, chẳng đẹp trai phong trần... anh trước em chỉ đơn thuần là người đàn ông mạnh mẽ, ấm áp.
 
 
 

Lại một mùa đông nữa đang tới gần, một mùa đông lạnh lẽo và khô cằn. Em chỉ mong rằng tình yêu hai ta vẫn thế bình an, ấm áp và san sẻ thêm chút tình thương cho thành viên đang dần hiện hữu trong gia đình ta. Chúng ta vẫn thường ngày tỉnh dậy nhìn thấy nhau đầu tiên vào mỗi sáng, nhẩn nha đưa nhau tới công ty làm việc, cùng nhau ăn cơm trưa... Sau ngày dài chốn công sở lại cùng nhau về nhà, cùng nhau nghĩ sẽ ăn gì và làm gì tối nay. Những ngày nghỉ cuối tuần có thể cùng nhau xem một bộ phim, nghe một bản nhạc, cuộn tròn trong chăn ăn bắp rang và thủ thỉ về những dự định tương lai. Bình yên đi qua những năm tháng của cuộc đời, bớt đi vài phần sóng gió, bớt nghe vài lời bàn tán của thiên hạ, sống cùng nhau hạnh phúc một hạnh phúc thầm lặng giữa thành phố ồn ào, hào nhoáng và xô bồ. Cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vui buồn, hạnh phúc và cùng nhau già đi.

Một cuộc sống tưởng chừng tẻ nhạt, đơn giản nhưng chỉ có những người đã trải qua và nhìn thấy quá nhiều buồn thương mới biết trân quý. Tình yêu bình dị, hạnh phúc đơn giản chỉ như vậy. Nhẹ nhàng, thanh nhã nhưng lâu bền tựa hương sen tỏa ngát giữa bùn lầy.

Em từng rất thích một bài hát có tựa đề rất nhẹ nhàng "Mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi". Đôi lúc em tự hỏi liệu rằng có bao nhiêu cô gái ngoài kia sẽ thích một cuộc tình như anh và em. Vẫn đang mỉm cười bình lặng tiếp tục nắm tay đi qua mọi sóng gió cuộc đời.
 
© Tác giả ẩn danh

 

# Xem nhiều

# Xem thêm tin Tình yêu

Yêu một người đâu cần một lý do
Đừng bao giờ hỏi bản thân mình vì sao lại chỉ yêu một người trong số bảy tỷ người ngoài kia và cũng đừng bao giờ đòi hỏi lý do tại sao ai đó yêu mình bởi họ không thể nào biết được lý do đâu. Nếu thật sự muốn biết hãy hỏi trái tim ấy - nó biết hết tất cả, chỉ có điều sẽ chẳng bao giờ nó nói cho bạn nghe mà chỉ cho bạn thấy.
Nếu đã tìm được cho mình một tình yêu, hãy luôn trân trọng!
Cho dù có chuyện gì xảy ra cũng nên nhớ, mình đã may mắn hơn rất nhiều người chật vật ngoài kia. Phải biết giữ nhau cho thật chặt.
Dừng lại thôi vì ta chán nhau rồi
Khi chia tay người ta thường viện ra rất nhiều lý do, có thể không hợp nhau, có thể vì hai người không còn chung một hướng. Nhưng có một lý do rất đời mà ít ai dám đề cập thẳng thừng, đó là vì đã chán nhau rồi. Tình yêu cũng trải qua nhiều giai đoạn, đến một lúc nào đó, sự hấp dẫn thuở ban đầu của đối phương không còn đủ sức để níu giữ chân nhau nữa. Đó là lúc chúng ta trả lại cho nhau mỗi người một lối đi riêng.
Những cô gái 25, hãy cứ độc thân một cách quyến rũ!
Độc thân thì đã sao? Vẫn có thể tươi cười chào đón ngày mới, được ăn món mình thích, được chọn người mình yêu và được làm điều mình muốn!
Nhớ những ngày còn nhau
Tôi không ngăn được một nụ cười kéo tới tận mang tai khi thấy em ngồi đó, đôi mắt mọng nước đang nhìn chằm chặp về phía tôi. Bầu trời bình yên của tôi vẫn ở nguyên đó, chờ chú chim nhỏ gánh gồng bão táp quay về. Em lao vào lòng tôi khóc thút thít. Hoen gỉ trong lòng được phủ lại bằng một lớp sơn trắng phau tĩnh lặng.
Em chỉ cần một tình yêu giản đơn thôi
Em không cần anh phải làm những việc lớn lao, em cũng không mong bạn bè ghen tị vì người yêu em ga lăng hay biết chiều chuộng bạn gái. Mình chỉ cần yêu nhau một cách giản đơn thôi, anh nhé.
Tình yêu của em chưa đủ để giữ anh
Gió của biển thổi cát của biển hòa cùng bão trong lòng làm mắt cứ thế nhòe đi một đỗi. Em nhớ ra rồi, cuối cùng thì em và anh cũng chịu từ bỏ nhau. Em bỏ qua cho anh, anh bỏ qua cho em. Chúng ta không ai nợ ai, không vướng bận, không mặc cảm tội lỗi, không còn mộng tưởng tương lai. Với em anh là cả trời thương nhớ, với anh em là những tháng năm mà anh sẽ không bao giờ quên đi. Anh không xấu chỉ là em chưa đủ để giữ anh yên bình.
Gấu chưa có mà đông đã về rồi hội FA ơi!
Lạnh rồi, thấy lạnh ở trong lòng rồi hội FA ạ!
Trong tình yêu im lặng chính là âm thầm tự tổn thương
Hạnh phúc là hy sinh, điều đó có lẽ đúng. Hy sinh vì nhau mà cố gắng, cảm thông cho nhau đi, chia sẻ tha thứ và đừng im lặng. Không vừa ý thì mở lòng nói cho nhau nghe, giận thì nghe nhau giải thích, sẽ có cách cho mọi chuyện. Nếu im lặng là một cách giải quyết thì sẽ chẳng cần phải tâm sự, sẻ chia cùng nhau làm gì.

# Tin đáng chú ý

# Tin cũ mà hay

  • loading...