Nữ Công Gia Chánh

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta vẫn còn ngày nữa để gặp nhau.

Hãy quan tâm đến Mẹ thật nhiều khi còn có thể!

Chiến Lucas - Theo Tổng hợp / Internet
Sự chăm lo của mẹ cha luôn là vô bờ bến đối với các con mà không cần đòi hỏi vật chất gì cao quý cả, chỉ cần tình thương yêu là đủ. Mỗi ngày, bỏ ra một phút giây nào đó để quan tâm đến những người thân yêu bên cạnh mình nhất là đối với mẹ thấy thật ý nghĩa và ấm áp biết bao.
 
 
 
Có phải ngày xưa mẹ vẫn thường mỉm cười bảo rằng: “Con như một món quà tuyệt vời, vô giá tô hồng cuộc đời của mẹ”. Mỗi giây phút trôi qua con lại cảm nhận được thêm những hy sinh thầm lặng và tình yêu thương ngọt ngào mà mẹ luôn dành trọn để cho con – món quà đặc biệt của mẹ vẫn mãi tỏa sáng trong cuộc sống tươi đẹp này. Rất muốn nói câu con yêu mẹ nhiều lắm mà nghẹn trong lòng, thầm cảm ơn mẹ đã cho con được hiện hữu trong cuộc sống tươi đẹp này.
 
Còn nhớ cái ngày ấy, nó mới chỉ là một cô sinh viên năm nhất, còn nhiều bỡ ngỡ của một cô gái mới mười tám vừa bước chân ra khỏi trang giấy trắng của tuổi học trò và phải tập làm quen với cuộc sống xa nhà.
 
Trong những lúc nó thấy buồn và cô đơn nhất, người quan tâm nó vẫn là mẹ, mẹ luôn quan tâm nó bằng những cuộc điện thoại dài có lúc đến một tiếng hoặc hơn, mẹ dặn dò nó phải tự chăm lo cho bản thân, phải cố gắng học tập, nhiều lúc nó chảy nước mắt vì những lời mẹ nói, hơn hết là nó muốn được mẹ quan tâm như khi nó còn ở nhà chứ không phải là khoảng cách như bây giờ. Nó biết đấy chỉ là khoảng cách về địa lý còn trong tim nó không có khoảng cách với mẹ ,nó thương mẹ, yêu mẹ nhiều lắm nhưng nó chưa bao giờ thể hiện ra bên ngoài ,phải chăng nó không đủ bản lĩnh để nói lời yêu thương mẹ.
con yêu mẹ
Mẹ như là một người bạn, luôn chia sẻ với nó mọi điều, tâm sự với nó những câu chuyện thầm kín của tuổi mới lớn, lúc đầu nó còn e ngại, không dám mở lòng với mẹ nhưng rồi nó thật sự tin tưởng mẹ, nó vẫn hay đùa rằng: “Mẹ đúng là địa chỉ tin cậy và an toàn nhất”.
 
Có những khi, mẹ còn làm những đồ ăn nó thích rồi đóng hộp cẩn gửi xe lên cho nó, mẹ chuẩn bị cho nó từ cả cái kim chỉ, cái vỉ thuốc, lọ dầu xoa phòng khi trái nắng trở trời nó bị ốm.
 
Mẹ quan tâm nó là thế, thế mà nó thật vô tâm với mẹ, đến giờ nghĩ lại nó thấy bản thân nó thật đáng chê trách. Nhớ lại, hôm ấy ngày 20 tháng 10, ngày Phụ nữ Việt Nam, nó thấy ai ai cũng tất bật mua hoa và quà để đi tặng những người phụ nữ họ yêu thương nhất, đường phố hôm ấy rực màu hoa. Nó vẫn đi học như thường ngày, rồi nó được bạn bè rủ rê đi liên hoan, nó vô tư đi mà không hề chần chừ gì. Đáng lẽ ra, thay vì nó đi chơi với bạn bè thì nó nên gọi cho mẹ một cuộc điện thoại hỏi han và chúc mẹ nhân dịp này. Nhưng không, nó ham vui nó quên cả những điều đơn giản ấy.
 
Trời sẩm tối, nó ra về sau khi kết thúc buổi liên hoan vui vẻ với bạn bè, tình cờ nó đi ngang qua một con đường, nó bị thu hút bởi một em bé bên đường. Nó thấy em trong bộ quần áo cũ kĩ, đã nhàu đang đi nhặt nhạnh những bông hoa bị héo, em nâng niu trên tay bó lại những bông hoa mà em nhặt được trên đường phố – những bông hoa ấy bị vứt đi sau ngày dài.
 
Nó lại gần em bé đó và hỏi: “Sao em lại nhặt bông hoa héo mà người ta vứt đi làm gì?”
 
Em nhìn và nói với giọng ngậm ngùi: “Em nhặt về tặng cho mẹ”
 
Nó như chết lặng, khóe mắt cay cay. Nó lê bước chân về cuối con đường, hướng về căn phòng trọ của nó, trong lòng đầy day dứt. Về phòng, nó nằm vật trên giường, thở dài…mắt nhắm. Nó gọi điện cho mẹ ngay sau đó và òa khóc như một đứa trẻ, nó nói trong tiếng nấc nghẹn ngào: “Mẹ ơi! Con xin lỗi”.
Hôm sau, nó đã bắt xe về quê từ sáng sớm, nó đã dùng tiền mà nó dành dụm được mà nó đã đi làm thêm được mua một bó hoa tươi và một khung ảnh có lồng ảnh mẹ với nó. Nó về, mẹ nó vui lắm, vừa về đến nhà nó ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở, nó thấy vòng tay của mẹ thật ấm áp, cảm nhận đến từng hơi thở, nhịp đập trái tim của hai mẹ con hòa vào làm một.
 
Nó nhận thấy điều rằng, hạnh phúc không ở đâu xa xôi cả, không phải một vĩ nhân nào trao cho mình cả mà tự bản thân tạo nên. Sự chăm lo của mẹ cha luôn là vô bờ bến đối với các con mà không cần đòi hỏi vật chất gì cao quý cả, chỉ cần tình thương yêu là đủ. Mỗi ngày, bỏ ra một phút giây nào đó để quan tâm đến những người thân yêu bên cạnh mình nhất là đối với mẹ thấy thật ý nghĩa và ấm áp biết bao. Hãy dành tình cảm, sự quan tâm của mình cho người khác khi mình còn có thể.
 
Nó ngồi lặng nhìn ra ngoài đường phố, những dòng xe xuôi ngược.
 
(Theo Blogradio.vn)
 

# Xem nhiều

# Xem thêm tin Bí quyết dạy con ngoan

Cách ghi điểm của nàng dâu mới về nhà chồng
Sinh ra và lớn lên ở đất Tháp Mười ngót nghét cũng hơn hai mấy năm nên Tám tui là người miền Tây “rặc” đó nha. Không biết ở những nơi khác làm dâu “sướng” như thế nào, chứ ở cái xứ này có một việc “cố hữu” là cứ mỗi dịp lễ lộc, tiệc tùng, đám giỗ,… là đàn bà phải có nhiệm vụ chui vào bếp, còn đàn ông thì chỉ việc ngồi ở bàn trên uống trà xơi rượu. Có thể nói, làm dâu muốn được nhà chồng yêu thương thì ngoài việc yêu thương chồng con thì phải tháo vát, đảm đang,...
Bạn đã dạy con khởi nghiệp đúng cách?
Con mình trở thành ông giám đốc công ty này, bà chủ công ty kia...là mong ước của nhiều bậc cha mẹ. Nhưng không phải ai cũng biết cách truyền cảm hứng khởi nghiệp từ đâu?
10 sự thật khắc nghiệt là bài học tốt nhất cho sự trưởng thành
Cuộc sống có thể là một câu hỏi hóc búa khổng lồ chứa đầy những biến động. Nhưng chính những thăng trầm đó chính là bài học tốt nhất cho sự trưởng thành mà bạn nên biết.
Người có thiện tâm, vạn sự sung túc
Một cá nhân nếu không biết bằng lòng thì sẽ chỉ cảm thấy đủ khi đã có một tài sản khổng lồ. Như vậy người ấy sẽ không bao giờ hạnh phúc thật sự.

# Tin đáng chú ý

# Tin cũ mà hay

  • loading...