Chuyện Bà Tám

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta vẫn còn ngày nữa để gặp nhau.

Có những ngày ao ước được đan một bàn tay

Bà Tám - Theo Tổng hợp / Blog Radio
Ngoài trời còn lạnh lắm, trong ngoài quán, những nụ hồng đầu tiên đã được trưng bày, hoa hồng ở đây giống hệt như chim én báo hiệu mùa xuân, càng nhiều thì ngày lễ tình nhân càng tới gần. Thì đúng vậy mà, ngoài kia người ta vẫn yêu nhau đấy thôi. Trong cái không khí này, những kẽ ngón tay lại thèm có những kẽ ngón tay khác đan vào.
 
 
 
Em nói với tôi là em ghét cay ghét đắng cái mùi thuốc lá, vậy cớ sao mỗi lần ta hôn nhau lại nồng nàn đến thế. Rồi những lúc như vậy, em thì thào vào tai tôi: "Em cấm anh bỏ rơi em nghe chưa". Vậy thì cớ sao em lại bỏ rơi anh chứ?

Mỗi lần nhắc nhớ đến, tôi lại có cảm giác mình như đang ngồi trên chiếc xe lăn, cố tay với một cốc nước tinh khiết mát lành để rồi làm tung toé đổ vỡ khắp căn phòng. Rồi thì cái gì cũng sẽ qua, áp lực của cuộc sống không cho phép ta dừng lại lâu ở chỗ nào cả, mùi cà phê rang như cái búa tạ đánh mạnh vào trí não để ta luôn nhớ rằng: Anh đã quên em lâu rồi, thật đấy...

Hôm nay quán đông người quá, đây là nơi hẹn hò đầu tiên của hai đứa, rồi nó vô tình trở thành nơi tôi che giấu nỗi cô đơn của mình. Hôm nay đã là mười hai tháng hai, trời còn lạnh lắm, trong ngoài quán, những nụ hồng đầu tiên đã được trưng bày, hoa hồng ở đây giống hệt như chim én báo hiệu mùa xuân, càng nhiều thì ngày lễ tình nhân càng tới gần. Thì đúng vậy mà, ngoài kia người ta vẫn yêu nhau đấy thôi. Trong cái không khí này, những kẽ ngón tay lại thèm có những kẽ ngón tay khác đan vào.

Tiếng một cái cốc rơi xuống sàn lại làm đầu óc tôi rung rinh, có lẽ tôi uống hơi nhiều nhưng có sao đâu, vì tôi coi đây là nhà, và nhà là nơi để tìm về...

Tôi nhớ những ngày lễ Tết lạnh lẽo như thế này, chúng tôi chẳng thèm đi đâu xa, cứ tìm một nơi thật ấm áp, đan tay vào nhau, em tựa vào vai tôi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, khi em tỉnh dậy thì cũng là lúc trời về khuya và lạnh căm. Em nghịch ngợm chui cả đầu lẫn thân vào sau tà áo tôi rồi vòng tay ghì chặt bụng tôi, chiếc xe xé màn sương lạnh lao đi. Ôi ngoài kia lạnh, mà sao tôi vẫn ấm.

Tôi nhớ những lúc hai đứa đi chơi xa, hành lý thì chẳng có nhiều, mà lúc nào cũng mang theo con gấu bông tôi tặng em, mặc dù nó đã chiếm hết một nửa vali, em nói "Không gặp anh thì em yêu nó, còn gặp anh rồi yêu cả nó lẫn anh".

Tôi nhớ tất cả các ngóc ngách mà tuổi thanh xuân phá phách chúng tôi đã đi qua, không cần quá lịch sự và tỏ ra người lớn với ai cả, cứ lấy nụ cười trên môi làm giấy thông hành, cặp kè nhau như những người bạn.

Tôi nhớ cả những ngày cuối tuần em ghé nhà tôi để tặng tôi một giỏ hoa, rồi hai đứa cùng vào bếp nấu nướng và mơ về một mái nhà không xa.

Tôi nhớ cả những lần em giận khóc đến sưng mắt, tôi chỉ cần ghé ngang ôm em một cái, thế là ngày mai lại cười với nhau. Cười tươi rói như những đứa trẻ.

Tôi nhớ nhiều, nhiều thứ lắm,... sao thấy bình yên quá.
 
 
 

Tiếng còi xe lửa kéo một hồi dài nhanh chóng đưa tôi về với hiện tại, quán nằm sát đường ray, tuy đã có cửa kính nhưng tiếng còi vẫn nghe rõ mồn một, nghe giục giã hối thúc ai vậy. Chuông điện thoại của tôi lại kêu lên thất thanh, tôi hoảng hồn khi thấy số lạ, chắc là nhầm số, giờ không thấy gọi lại nữa. Cũng chính tiếng chuông điện thoại kêu lên vào giờ khuya như vậy, và nó đã trở thành nỗi ám ảnh của tôi trong suốt hơn một năm nay.

"Alo, anh là bạn của... phải không? Anh lên bệnh viện Chợ Rẫy liền đi, cổ đang cấp cứu ở đó."

Cũng chính cuộc gọi ấy đã báo hiệu một điều cuộc đời tôi với những hơi thở có em đang dần lung lay dữ dội. Tôi sẽ thở giùm em.

"Em cố lên, em đừng bỏ anh!"

Tiếng tôi gào thét ngoài cửa phòng cấp cứu không đủ sức níu giữ em lại với tôi, dù chỉ là trong phút giây.

Quán đóng cửa, tôi ra về dưới cái lạnh ngắt của tiết trời giao mùa, chạy xe trong đêm tối, hơi thở nóng rực vì men nhanh chóng bị làn gió lạnh thổi tan đi. Chẳng gì có thể mang em trở lại, để chúng ta lại yêu nhau như lúc trước, lúc yêu thương chảy tràn khắp các nẻo đường dù hạ tới hay đông sang, mặc cho những âu lo theo ta về. Chúng ta đã từng bình yên như vậy.

Có những người không giữ lời nhưng ta lại yêu họ đến điên dại, và có những thứ ta càng cố gắng thoát ra, nó lại càng quấn chặt làm ta đau đớn hơn.

Cảm ơn em vì đã đến bên đời anh như chút gió chút hương bình yên. Dù em có phảng phất đâu đây, xin hãy gói vào hơi thở anh.
 
© Sang Le

 

# Xem nhiều

# Xem thêm tin Tình yêu

Buông tay thật rồi anh có tiếc không anh?
Sau những tháng ngày có em cạnh bên, tôi dần trở lại với sự cô đơn quen thuộc. Nỗi buồn cũ kỹ thi thoảng ghé qua, rồi cũng vội vã rời đi khi những bận rộn lũ lượt kéo đến. Chỉ có một thứ ở lại triền miên trong tôi, như một cơn ốm dai dẳng, như một vết cứa chẳng chịu thành sẹo, như một ám ảnh: sự hối tiếc.
Dừng lại thôi vì ta chán nhau rồi
Khi chia tay người ta thường viện ra rất nhiều lý do, có thể không hợp nhau, có thể vì hai người không còn chung một hướng. Nhưng có một lý do rất đời mà ít ai dám đề cập thẳng thừng, đó là vì đã chán nhau rồi. Tình yêu cũng trải qua nhiều giai đoạn, đến một lúc nào đó, sự hấp dẫn thuở ban đầu của đối phương không còn đủ sức để níu giữ chân nhau nữa. Đó là lúc chúng ta trả lại cho nhau mỗi người một lối đi riêng.
Mùa thu thay lá, người cũng tới lúc thay lòng
Người ta nói đúng, "Mùa thu cây thay lá, người tới lúc thay lòng", kỳ thực vốn trên đời chẳng có gì là mãi mãi.
Yêu một người đâu cần một lý do
Đừng bao giờ hỏi bản thân mình vì sao lại chỉ yêu một người trong số bảy tỷ người ngoài kia và cũng đừng bao giờ đòi hỏi lý do tại sao ai đó yêu mình bởi họ không thể nào biết được lý do đâu. Nếu thật sự muốn biết hãy hỏi trái tim ấy - nó biết hết tất cả, chỉ có điều sẽ chẳng bao giờ nó nói cho bạn nghe mà chỉ cho bạn thấy.
Trong tình yêu im lặng chính là âm thầm tự tổn thương
Hạnh phúc là hy sinh, điều đó có lẽ đúng. Hy sinh vì nhau mà cố gắng, cảm thông cho nhau đi, chia sẻ tha thứ và đừng im lặng. Không vừa ý thì mở lòng nói cho nhau nghe, giận thì nghe nhau giải thích, sẽ có cách cho mọi chuyện. Nếu im lặng là một cách giải quyết thì sẽ chẳng cần phải tâm sự, sẻ chia cùng nhau làm gì.
Cố mạnh mẽ làm gì mà không để trái tim bình yên đi cô gái
Gửi cô gái luôn cố tỏ ra mình gai góc, mạnh mẽ nhưng luôn tìm kiếm một giấc mộng bình yên, đời có thật nhiều ngã rẽ em cứ tự đi con đường mà em muốn, chỉ cần con tim em thích thì tất cả đều là nơi bình yên em biết không?
Những cô gái 25, hãy cứ độc thân một cách quyến rũ!
Độc thân thì đã sao? Vẫn có thể tươi cười chào đón ngày mới, được ăn món mình thích, được chọn người mình yêu và được làm điều mình muốn!
Con trai thích con gái tặng gì trong ngày sinh nhật?
Gợi ý những món quà sinh nhật dành cho con trai khiến chàng thích thú như những món quà handmade do chính tay bạn hoặc những món đồ anh ấy thích hay một bữa ăn thịnh soạn do chính bạn đảm nhận
11 sai lầm khiến bạn và người yêu dễ
Theo Bright Side, nếu không tránh 11 điều sau đây, tình yêu của hai bạn dù có đẹp đến đâu cũng rất dễ đổ vỡ trong tương lai.

# Tin đáng chú ý

# Tin cũ mà hay

  • loading...