Chuyện Bà Tám

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta vẫn còn ngày nữa để gặp nhau.

Có những ngày ao ước được đan một bàn tay

Bà Tám - Theo Tổng hợp / Blog Radio
Ngoài trời còn lạnh lắm, trong ngoài quán, những nụ hồng đầu tiên đã được trưng bày, hoa hồng ở đây giống hệt như chim én báo hiệu mùa xuân, càng nhiều thì ngày lễ tình nhân càng tới gần. Thì đúng vậy mà, ngoài kia người ta vẫn yêu nhau đấy thôi. Trong cái không khí này, những kẽ ngón tay lại thèm có những kẽ ngón tay khác đan vào.
 
 
 
Em nói với tôi là em ghét cay ghét đắng cái mùi thuốc lá, vậy cớ sao mỗi lần ta hôn nhau lại nồng nàn đến thế. Rồi những lúc như vậy, em thì thào vào tai tôi: "Em cấm anh bỏ rơi em nghe chưa". Vậy thì cớ sao em lại bỏ rơi anh chứ?

Mỗi lần nhắc nhớ đến, tôi lại có cảm giác mình như đang ngồi trên chiếc xe lăn, cố tay với một cốc nước tinh khiết mát lành để rồi làm tung toé đổ vỡ khắp căn phòng. Rồi thì cái gì cũng sẽ qua, áp lực của cuộc sống không cho phép ta dừng lại lâu ở chỗ nào cả, mùi cà phê rang như cái búa tạ đánh mạnh vào trí não để ta luôn nhớ rằng: Anh đã quên em lâu rồi, thật đấy...

Hôm nay quán đông người quá, đây là nơi hẹn hò đầu tiên của hai đứa, rồi nó vô tình trở thành nơi tôi che giấu nỗi cô đơn của mình. Hôm nay đã là mười hai tháng hai, trời còn lạnh lắm, trong ngoài quán, những nụ hồng đầu tiên đã được trưng bày, hoa hồng ở đây giống hệt như chim én báo hiệu mùa xuân, càng nhiều thì ngày lễ tình nhân càng tới gần. Thì đúng vậy mà, ngoài kia người ta vẫn yêu nhau đấy thôi. Trong cái không khí này, những kẽ ngón tay lại thèm có những kẽ ngón tay khác đan vào.

Tiếng một cái cốc rơi xuống sàn lại làm đầu óc tôi rung rinh, có lẽ tôi uống hơi nhiều nhưng có sao đâu, vì tôi coi đây là nhà, và nhà là nơi để tìm về...

Tôi nhớ những ngày lễ Tết lạnh lẽo như thế này, chúng tôi chẳng thèm đi đâu xa, cứ tìm một nơi thật ấm áp, đan tay vào nhau, em tựa vào vai tôi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, khi em tỉnh dậy thì cũng là lúc trời về khuya và lạnh căm. Em nghịch ngợm chui cả đầu lẫn thân vào sau tà áo tôi rồi vòng tay ghì chặt bụng tôi, chiếc xe xé màn sương lạnh lao đi. Ôi ngoài kia lạnh, mà sao tôi vẫn ấm.

Tôi nhớ những lúc hai đứa đi chơi xa, hành lý thì chẳng có nhiều, mà lúc nào cũng mang theo con gấu bông tôi tặng em, mặc dù nó đã chiếm hết một nửa vali, em nói "Không gặp anh thì em yêu nó, còn gặp anh rồi yêu cả nó lẫn anh".

Tôi nhớ tất cả các ngóc ngách mà tuổi thanh xuân phá phách chúng tôi đã đi qua, không cần quá lịch sự và tỏ ra người lớn với ai cả, cứ lấy nụ cười trên môi làm giấy thông hành, cặp kè nhau như những người bạn.

Tôi nhớ cả những ngày cuối tuần em ghé nhà tôi để tặng tôi một giỏ hoa, rồi hai đứa cùng vào bếp nấu nướng và mơ về một mái nhà không xa.

Tôi nhớ cả những lần em giận khóc đến sưng mắt, tôi chỉ cần ghé ngang ôm em một cái, thế là ngày mai lại cười với nhau. Cười tươi rói như những đứa trẻ.

Tôi nhớ nhiều, nhiều thứ lắm,... sao thấy bình yên quá.
 
 
 

Tiếng còi xe lửa kéo một hồi dài nhanh chóng đưa tôi về với hiện tại, quán nằm sát đường ray, tuy đã có cửa kính nhưng tiếng còi vẫn nghe rõ mồn một, nghe giục giã hối thúc ai vậy. Chuông điện thoại của tôi lại kêu lên thất thanh, tôi hoảng hồn khi thấy số lạ, chắc là nhầm số, giờ không thấy gọi lại nữa. Cũng chính tiếng chuông điện thoại kêu lên vào giờ khuya như vậy, và nó đã trở thành nỗi ám ảnh của tôi trong suốt hơn một năm nay.

"Alo, anh là bạn của... phải không? Anh lên bệnh viện Chợ Rẫy liền đi, cổ đang cấp cứu ở đó."

Cũng chính cuộc gọi ấy đã báo hiệu một điều cuộc đời tôi với những hơi thở có em đang dần lung lay dữ dội. Tôi sẽ thở giùm em.

"Em cố lên, em đừng bỏ anh!"

Tiếng tôi gào thét ngoài cửa phòng cấp cứu không đủ sức níu giữ em lại với tôi, dù chỉ là trong phút giây.

Quán đóng cửa, tôi ra về dưới cái lạnh ngắt của tiết trời giao mùa, chạy xe trong đêm tối, hơi thở nóng rực vì men nhanh chóng bị làn gió lạnh thổi tan đi. Chẳng gì có thể mang em trở lại, để chúng ta lại yêu nhau như lúc trước, lúc yêu thương chảy tràn khắp các nẻo đường dù hạ tới hay đông sang, mặc cho những âu lo theo ta về. Chúng ta đã từng bình yên như vậy.

Có những người không giữ lời nhưng ta lại yêu họ đến điên dại, và có những thứ ta càng cố gắng thoát ra, nó lại càng quấn chặt làm ta đau đớn hơn.

Cảm ơn em vì đã đến bên đời anh như chút gió chút hương bình yên. Dù em có phảng phất đâu đây, xin hãy gói vào hơi thở anh.
 
© Sang Le

 

# Xem nhiều

# Xem thêm tin Tình yêu

Cố mạnh mẽ làm gì mà không để trái tim bình yên đi cô gái
Gửi cô gái luôn cố tỏ ra mình gai góc, mạnh mẽ nhưng luôn tìm kiếm một giấc mộng bình yên, đời có thật nhiều ngã rẽ em cứ tự đi con đường mà em muốn, chỉ cần con tim em thích thì tất cả đều là nơi bình yên em biết không?
Hạnh phúc chỉ đơn giản là thế
Anh à, anh có cảm thấy cuộc sống đôi lúc thật mệt mỏi không, mọi thứ cứ như quay vòng, tạo nên một áp lực vô hình lên tất cả mọi người. Em đã từng cảm thấy lạc lõng, bơ vơ giữa dòng đời bon chen và tấp nập này. Em phân vân liệu có nơi nào sẽ là bến đỗ bình yên cho riêng em? Đôi khi em tự hỏi mình đang làm gì? Mình muốn gì? Những câu hỏi không biết câu trả lời ấy cứ luôn xuất hiện và khiến em phải suy nghĩ. Nhưng giờ đây em đã biết câu trả lời rồi đấy. Đáp án của bài toán cuộc đời em chính là anh. Mọi câu hỏi đều có câu trả lời mang tên anh. Và hạnh phúc giờ đây cũng chỉ cần anh là đủ.
Gấu chưa có mà đông đã về rồi hội FA ơi!
Lạnh rồi, thấy lạnh ở trong lòng rồi hội FA ạ!
4 dấu hiệu chứng tỏ bạn đang yêu sai người
Nếu có các dấu hiệu sau chứng tỏ mối quan hệ của bạn không phải là mối quan hệ an toàn, việc bạn cần làm là thoát ra khỏi mối quan hệ đó đi!
Luôn miệng phủ nhận "cưới chạy bầu", nữ chính của mối tình ông cháu vẫn xuất hiện ở sân bay với bụng to bất thường
Một bức ảnh chụp cô gái trẻ Lâm Tĩnh Ân - nữ chính của mối tình ông cháu bị ghét bỏ nhất Trung Quốc - xuất hiện tại sân bay với phần bụng nhô lên rõ rệt khiến cho người ta không khỏi hoài nghi những lời phủ nhận trước đó của nhạc sĩ Lý Khôn Thành về việc 'cưới chạy bầu'.
Mách bạn 7 điều nên và không nên làm khi vừa thất tình
Thất tình bạn thường làm gì? Có mắc phải những điều như sau không?
Em lỡ yêu Anh mất rồi... Cô đơn ạ!
Em từng ước ao thậm chí thèm thuồng có người nắm tay mình đi hết những con đường chằng chịt, ngoằn ngoèo như bàn cờ quanh phố cổ. Khi nào mỏi chân rồi có thể sà vào một quán vỉa hè nào đấy uống cốc chanh muối nóng, xì xụp húp cháo trai. Bây giờ không còn ai nắm tay em, em sẽ tự hà hơi thổi cho đôi bàn tay bớt cóng, cho tay vào túi áo và thản nhiên gõ guốc đi hết con phố này đến con phố khác.
Đời này tôi nợ em một ân tình
Trong đời này, không phải ai cũng may mắn tìm được tình yêu. Và trong tình yêu, đâu phải ai cũng gặp được mảnh ghép hoàn hảo của đời mình. Vậy mà có khi tìm được tình yêu rồi, hạnh phúc năm trong tay rồi, ta lại cứ để tuột mất lúc nào không hay. Có khi, ta mải miết chạy theo những giấc mơ, đuổi theo những ảo vọng, mà bỏ rơi một người thương ta. Đến lúc quay lại, không còn ai đứng đợi. Nhưng nếu có ai đó vẫn còn đợi ta, mỉm cười bao dung với lỗi lầm của ta, đó hẳn là người mà ta phải dành trọn cuộc đời để yêu thương, trân trọng. Bởi tình cảm người đó dành cho ta còn lớn hơn cả tình yêu.
Lời ru cho tình đầu
Trong tim tôi luôn có một góc dành cho em. Em mãi nằm yên đấy và được tôi ru ngủ. Mối tình đầu ấy tôi đã đánh mất chỉ bởi một phút ích kỷ của bản thân. Tất cả kỷ niệm chỉ đành ru lại trong tim mình.

# Tin đáng chú ý

# Tin cũ mà hay

  • loading...